Rộn ràng phiên chợ Hoàng Su Phì

Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
 Rộn ràng phiên chợ Hoàng Su Phì Nhiều người đến Hoàng Su Phì (Hà Giang) không chỉ nơi đó có những con dốc chín khoanh ôm lấy những thửa ruộng bậc thang trên dọc đường đi mà còn bởi phiên chợ họp vào mỗi sáng chủ nhật hàng tuần.

Xuống chợ, từ lâu đã không chỉ là hoạt động mang tính cộng đồng thường thấy mà còn trở thành hoạt động văn hóa tinh thần của bà con thuộc 14 dân tộc hiện đang cùng sinh sống tại huyện. Hoàng Su Phì nghĩa là ‘Vỏ cây vàng’ cũng là tên gọi trước kia của thị trấn mà nay đã được đổi thành Vinh Quang, đây vốn là nơi dừng chân của các nhóm xê dịch trước khi đi tiếp tới Xín Mần hay Pờ Ly Ngài, nơi có những thửa ruộng bậc thang đẹp bậc nhất Việt Nam. Và đó cũng là dịp để bạn khám phá một phiên chợ nằm tựa lưng vào đỉnh Chiêu Lầu Thi vốn được mệnh danh là nóc nhà thứ 3 của Việt Nam, cùng với vô vàn điều thú vị vào một buổi sớm se sắt lạnh.

Ngay từ khi mờ sáng đã có những bóng người ẩn hiện trong lớp sương núi dày đặc từ khắp các ngả núi đi về phía trung tâm thị trấn. Chợ phiên kéo dài tới hơn 1km với những sản vật nhà trồng, hái lượm hay những nông cụ phục vụ cho hoạt động nông nghiệp của người dân. Đặc biệt là thảo quả tươi, thứ ‘vàng đỏ’ của người dân nơi đây. Chợ là nơi tập trung chủ yếu của người Nùng, Mông đen, La Chí bởi vậy mà có phần bớt sặc sỡ so với những phiên chợ nổi danh khác khi mà trang phục của đồng bào các dân tộc nơi đây chủ yếu là sắc chàm gợi lên một màu trầm ấm. Cảnh tượng thú vị mà ta thường thấy trong các phiên chợ rẻo cao ấy là hàng dài những bà, những chị bán rượu. Thứ rượu thóc Nàng Đôn (lấy theo tên một xã vùng cao của huyện) ngon nổi tiếng bên cạnh rượu ngô nhà cất, xem chừng là sản phẩm được để mắt nhiều hơn cả. Người bán kẻ mua tấp nập, và không chỉ có đàn ông mà có cả những chị đi mua rượu đi khắp một lượt từ đầu dãy tới cuối dãy với cái nắp can trong tay thử hết loại rượu ngon này tới bình rượu quý khác, đi tới hàng cuối cùng có lẽ cũng vừa cữ say.


Ở một góc còn có dăm chị dắt theo đàn lợn đen vừa tới ngày xuất chuồng với sợi dây chuối buộc cổ mấy chú lợn nhỏ thó nom đến là vui mắt. Người dưới xuôi đi chợ thường hỏi mua lạp xưởng lợn đen chứ thực chất hàng ấy là thứ bà con dân tộc chẳng mấy khi mua vì nó … đắt quá. Vả lại lạp xưởng này cũng chỉ là của người Nùng làm thôi, chứ thứ chính phẩm do người Mông làm thì không có bán đâu, một anh người Nùng thật thà bảo vậy.

Chợ họp tới trưa là vãn, bà con lục tục ra về với thứ hàng mà mình mua được. Trên mặt hiện rõ nét tươi vui bởi họ đã được thỏa cái thú vui được xuống chợ, được trao đổi, được tâm tình. Và … trong bụng mỗi người lại rộn ràng tính đến phiên chợ tuần sau với những món hàng cần mua khác nữa.

Tuấn Linh
Chia sẻ qua Facebook Chia sẻ qua Twitter
Các tin khác
Bài được xem nhiều nhất